🎟️ Hôn Nhân Không Tình Yêu Chương 24
Truyện Hôn Nhân Không Tình Yêu có tên xuất bản là Nếu Không Là Tình Yêu do Diệp Lạc Vô Tâm sáng tác. Nội dung truyện nói về một cô gái yêu đơn phương người anh trai suốt mấy năm liền, sau đó đã tiến đến hôn nhân. 24. Chương 24: Ly hôn; 25. Chương 25: Ly biệt; 26
Chương 24. Chương trước Chương tiếp. Bởi vì công việc, mặc kệ có bao nhiêu mệt nhọc, Từ Trác Dư ngủ rất ít. Trời hơi hơi mờ sáng, Từ Trác Dư liền tỉnh, toàn thân cao thấp không chỗ nào là không đau. Bên cạnh, nam nhân bởi vì tối hôm qua mệt mỏi còn đang ngủ say
Chương 143: Bước vào tình yêu. Chương trước Chương tiếp. Diệp Dung từ trước tới nay không phải là một người ham tiền bạc của cải, Diệp Dĩ Muội sao lại không biết chứ! Điều duy nhất cô có thể nghĩ tới đso chính là cha dượng cô, nhất định định là ông ta đã tiêu
Có nên chấp nhận hôn nhân không tình yêu. Tôi 30 tuổi, cái tuổi bị nhiều người coi là lỡ thì ở Việt Nam. Gia đình luôn thúc giục tôi chuyện chồng con, đặc biệt là mẹ. Có nên cưới anh khi không yêu. Tôi đang quen một anh hơn hai tuổi được sáu tháng.
Đọc FULL bộ tiểu thuyết ngôn tình Hôn nhân không tình yêu ngay tại Truyện Online 123 ☝. Chương 24. 2020-02-25 14:07:53. Chương 36. 2020-02-25 14:07:53. 1; 2; Bạn đang đọc bộ truyện Hôn nhân không tình yêu của Diệp Lạc Vô Tâm tại Truyenonline123.net . Bộ truyện Hôn nhân không tình
Hôn nhân không tình yêu. Tôi và vợ quen nhau 5 năm rồi cưới, con trai 3 tuổi. Thật lòng mà nói, chúng tôi đều không yêu nhau nhiều nhưng vẫn cưới, vì thế mới có chuyện. Cưới nhau được 4 năm mà vợ chồng chỉ ở gần năm đầu tiên, ba năm sau đó tôi đi công trình tại tỉnh
Chương 42: Ngoại truyện 100 câu hỏi. Phiên ngoại đặc biệt của HNKTY mà TT dành tặng cho các độc giả yêu thích anh em nhà họ Cảnh + tham mưu Diệp + giáo sư Dương & Trác nhị thiếu. Phiên ngoại này gồm 100 câu hỏi do các độc giả TQ đưa ra, hiện tại TT đã trả lời đến câu
Danh mục đầu tư dài hạn khác của Vietcombank tập trung chủ yếu vào các lĩnh vực như: tổ chức tín dụng chiếm 67,5% và hàng không chiếm 22,8%. Tài sản đảm bảo cũng là một giải pháp song thực tế khi đã xảy ra tình huống vỡ nợ thì nó không còn nhiều giá trị, đặc
Truyện Hôn nhân không tình yêu - Chương 24. Tôi lảo đảo lùi lại phía sau, không dám nhìn thêm lần nữa, càng không dám nghĩ đến chuyện phải gấp gáp và hoảng hốt đến mức nào, anh mới bị thương như vậy.
8Z6UpvG. Một ngày đầu mùa đông trời mưa tầm tã, bầu trời phủ màu xanh thẫm hiu quạnh, khiến buổi sáng sớm u ám như lúc chạng cầm một chiếc ô trong suốt đi tới tòa nhà toàn bằng kính ở phía đối diện. Gió thổi hạt mưa bay chéo qua chiếc ô, rơi xuống mặt tôi. Hạt mưa lạnh buốt, giống trái tim người vĩnh viễn không thể hiểu trái tim của người đó được làm bằng gì mà có thể cứng rắn, băng giá đến vậy. Khiến tôi không có cách nào đoạt được, cũng không có cách nào từ bỏ...Đi đến trước cánh cửa kính, tôi gấp chiếc ô lại, đồng thời thu cả nỗi muộn phiền bị khuấy động bởi thời tiết, đi vào nơi bán đấu giá bật điều hòa ấm bảo vệ đứng ở cửa lịch sự hỏi tôi có lấy thẻ bài đấu giá hay áo khoác ngoài đã bị ướt nước mưa vắt lên tay, tôi mỉm cười trả lời "Bạn tôi đang ở trong đó."Người bảo vệ đưa mắt nhìn nhãn hiệu thời trang được thêu thủ công trên cổ áo khoác của tôi rồi lùi lại phía sau nhường lối "Mời vào.""Cám ơn anh!"Buổi bán đấu giá đã bắt đầu, hội trường gần như không còn chỗ trống. Tôi chọn vị trí sát cửa sổ ở hàng ghế gần cuối cùng. Tôi còn chưa kịp ngồi ấm chỗ, Tề Lâm từ hàng ghế trên đi xuống, mặt dày đuổi thẳng cổ anh chàng đẹp trai bên cạnh tôi, rồi ngồi thế vào chỗ đó."Anh tưởng em sẽ không đến đây." Anh ta nheo đôi mắt "hoa đào" điển hình, ghé sát vào tai tôi."Núi đất đỏ là tâm huyết nửa đời của ba tôi, tôi không giữ nổi, ít nhất cũng nên biết nó sẽ rơi vào tay ai." Tôi nhích người, nới rộng khoảng cách với anh ta. Vừa nói, tôi vừa đưa mắt đảo một lượt qua những gương mặt của đám người giàu có ngồi trong hội hiện của mỗi người đều không giống nhau. Một số không che giấu sự thèm khát, nhìn chăm chăm nhất cử nhất động của nhân viên đấu giá như ông chủ Lâm, một nhân vật phất lên nhờ khai thác khoáng có người chỉ thuần túy đến xem trò vui như Tề Lâm ngồi bên cạnh có người hoàn toàn không có khả năng cạnh tranh, chỉ mở to mắt chứng kiến núi đất đỏ bị bán đấu giá để trả nợ như số đó, không có gương mặt tôi muốn gặp nhất, nên tôi không biết biểu hiện của anh trông như thế tiền ngày một tăng cao, khi ông chủ Lâm đưa ra con số hai trăm ba mươi triệu, hội trường đang ồn áo náo nhiệt bỗng nhiên im ắng số người do không đủ tài lực nên đành bỏ cuộc. Một số khác lại lo lắng đĩa thức ăn ngon lành đã bị Cảnh gia xơi gần hết, chỉ còn lại vài khúc xương không xứng với số tiền bỏ ra nên cũng quyết định rút cuộc đấu giá đạt đến con số hai trăm bốn mươi triệu, mọi người bắt đầu quay sang nhìn nhau. Ông chủ Lâm đầy vẻ đắc ý, một đối thủ cạnh tranh trẻ tuổi trán đẫm mồ hôi, động tác tác giơ thẻ bài ngày càng do cả đã ngã ngũ, tôi chống tay vào thành ghế đứng dậy, không buồn xem tiếp kết quả."Em không xem nữa à? Chưa đến lúc cao trào mà." Tề Lâm quay sang nhìn tôi, nụ cười ôn hòa như ngọc của anh ta lúc này trông thật đáng ghét."Anh cứ từ từ thưởng thức đi, tôi còn bận việc."Mặc chiếc áo khoác ướt lạnh, tôi đi về phía cửa chính. Đột nhiên, tầm nhìn của tôi tối lại trong giây lát, hình như có ai đó chắn trước mặt tôi. Tội vội ngẩng đầu, nhưng không kịp nhìn rõ gương mặt của người đó. Một hình bóng vừa quen thuộc vừa xa lạ lướt qua người tôi, để lại không khí băng giá của mùa đông Washington...Không một lời chào khỏi khách sáo, thậm chí chẳng thèm dừng ánh mắt ở chỗ tôi, Cảnh Mạc Vũ cứ thế đi qua người tôi. Bóng lưng của anh vẫn xa vời như ngày nào. Dù anh ở ngay trước mắt tôi, cũng chỉ giống ảo ảnh trong sa mạc hoang gượng cười. Vào lúc này tôi còn chờ mong anh nói với tôi điều gì? Lẽ nào chúng tôi cùng ngồi xuống ôn lại chuyện cũ, kể chuyện gia đình, thể hiện tình anh em thân thiết?Cảnh Mạc Vũ đi thẳng đến chiếc ghế tôi vừa rời đi. Anh ngồi xuống, tựa người vào thành ghế phía sau, bộ dạng thảnh thơi nhàn nhã."Ồ! Anh về rồi à?" Tề Lâm nhướng mày. Tuy anh ta nói chuyện với Cảnh Mạc Vũ nhưng ánh mắt lại hướng về chỗ tôi "Anh cũng đến đây xem trò náo nhiệt? Hay định thò một chân vào?""Tôi không có sở thích như Tề thiếu..." Cảnh Mạc Vũ nhếch mép, tảng băng trong đáy mắt anh tan đi ít nhiều "Tôi không tranh thì thôi, nếu tranh, tôi không chỉ thò một chân."Tề Lâm nghe ra hàm ý trong câu nói của anh, anh ta cười khan hai tiếng, không tiếp tục mở đứng bất động, từ đầu đến cuối không rời mắt khỏi hình bóng của anh phản chiếu trên cửa kính. Do không khí lạnh, cửa kính mờ mờ hơi nước, tôi không thể nhìn thấy gương mặt điển trai lạnh lùng của anh, cũng không nhìn thấy ánh mắt sắc sảo của anh. Nhưng tôi có thể cảm nhận thấy, sự cô độc, kiêu ngạo và mạnh mẽ tỏa ra từ người anh theo năm tháng càng đậm đặc anh, Cảnh Mạc Vũ, anh đã trở gặp Cảnh Mạc Vũ, người đàn ông trẻ tuổi vừa rồi còn chần chừ không biết có nên giơ thẻ bài liền thở phào nhẹ nhõm, đứng dậy đi đến giao thẻ bài vào tay Mạc Vũ chỉnh lại tư thế, nhẹ nhàng giơ thẻ bài trong viên bán đấu giá lập tức nói lớn tiếng "Hai trăm năm mươi triệu! Số hai mươi chín đưa ra giá hai trăm năm mươi triệu, còn ai...""Không phải." Cảnh Mạc Vũ từ tốn mở miệng, thanh âm của anh lạnh lẽo như hàn ngọc dưới lòng đất "Tôi ra giá ba trăm triệu."Cả hội trường im bặt trong giây lát. Ông chủ Lâm kinh ngạc đứng dậy, nhìn anh bằng ánh mắt không thể tin nổi. Cảnh Mạc Vũ nhìn lại ông ta, khóe miệng anh nhếch lên thành nụ cười lạnh chủ Lâm trầm tư vài giây, cuối cùng buông thẻ bài trong tay "Nếu Cảnh tổng không nỡ bỏ thứ cậu yêu thích. Vậy thì lần này tôi nhường cho cậu.""Cám ơn ý tốt của ông chủ Lâm, tôi sẽ ghi nhớ trong lòng."Cả hội trường không nhúc nhích, cho đến khi tiếng búa báo hiệu cuộc đấu giá ngã ngũ vang túm chặt vạt áo khoác, cũng không thể che giấu thân hình run lẩy bẩy. Tôi quay người đi ra cửa, một giọt nước mưa chảy trên cửa kính, lặng lẽ rơi xuống đất, tạo thành một vệt dài như giọt nước đi qua cánh cửa tự động ra khỏi tòa nhà, nước mưa lẫn hoa tuyết đầu mùa tạt qua làn da tôi. Tôi không hề cảm thấy lạnh, chỉ thấy những chấm trắng trước mắt giống hoa tuyết bám trên lông mày và lông mi của anh trong một mùa đông nào đó...Chú Tài thấy tôi ra ngoài liền mở cửa xe giúp tôi, nhưng tôi ngập ngừng không lên xe. Tôi quay lại quan sát cánh cửa tự động của tòa nhà. Ông chủ Lâm đang đi ra ngoài, theo sau ông ta là nhị thiếu gia của nhà họ Lâm miệng còn hôi sữa "Ba, sao vừa rồi ba không nâng giá cao hơn. Chỉ ba trăm triệu thì anh ta lời quá.""Con hiểu gì chứ?" Ông chủ Lâm kéo cổ áo jacket "Cảnh Mạc Vũ đã tới đây, chắc chắn cậu ta sẽ không để mỏ khoáng sản của nhà họ Cảnh rơi vào tay người khác. Ba tranh với cậu ta, đồng nghĩa với việc nâng cao giá mua của cậu ta. Đến lúc đó, không những ba không ăn được miếng thịt còn đắc tội với cậu ta. Chi bằng lần này nhường lại cho cậu ta, tương lai còn không ít cơ hội kiếm tiền...""Cảnh Mạc Vũ là người thế nào mà ba có vẻ kiêng dè anh ta như vậy?""Nói tóm lại là nhân vật không thể đắc tội. Con hãy nhớ mặt Cảnh Mạc Vũ, sau này nếu có gặp thì nhớ khách sáo một chút..." Tình cờ nhìn thấy tôi, ông chủ Lâm lập tức ngậm miệng, ông ta gật đầu, mỉm cười lịch sự với tôi "Cảnh tiểu thư, cô đang đợi người à?"Tôi mỉm cười, không trả lời ông ta cũng không nói gì thêm, lập tức lên chiếc xe sang trọng của ông ta. Tôi vẫn nghe thấy tiếng nhị thiếu gia họ Lâm lải nhải "Ba, cô ta chẳng phải là Cảnh An Ngôn hay sao? Mấy hôm trước con gặp cô ta đi cùng Bill tại một party..."Mãi cũng không thấy tôi lên xe, chú Tài liền cầm ô chạy ra đón tôi. Chiếc ô đen ngăn hoa tuyết trắng ở trên đầu "Tiểu thư, tôi vừa nhìn thấy..."Tôi xua tay ra hiệu chú đừng nói tiếp "Núi đất đỏ vốn là tài sản ba cháu định để lại cho anh ấy. Bây giờ anh ấy bỏ tiền ra mua, không cần cháu bận tâm lo lắng, cũng là một việc tốt lành."Chú Tài không phát biểu ý kiến, khi chú vô tình đưa mắt về cánh cửa tự động, thần sắc chú đột nhiên cứng đờ. Tôi dõi theo ánh mắt chú, quả nhiên chạm phải đồng tử sâu hun hút không thấy đáy của Cảnh Mạc và anh chỉ cách nhau một bước chân. Nhưng mưa tuyết trắng xóa rơi xuống giữa chúng tôi, làm chúng tôi phảng phất cách xa ngàn mắt giao nhau chỉ một giây, nhưng có cảm giác lâu hơn bảy trăm hai mươi tư nắm chặt vạt áo khoác, mũi bị đông lạnh đến mức tê liệt, hô hấp không thông thuận. Tôi cố gắng hít sâu hai hơi, nhưng cuối cùng vẫn không thể thốt ra câu "Anh có khỏe không?"Cảnh Mạc Vũ thu lại ánh mắt, anh sải bước dài xuống cầu thang đá trước cửa tòa nhà."Cảnh Mạc Vũ!"Khi anh bước đến bậc thang cuối, tôi cuối cùng cũng gọi tên anh.
Edit Min Beta Bo Chương 24 Bởi vì công việc, mặc kệ có bao nhiêu mệt nhọc, Từ Trác Dư ngủ rất ít. Trời hơi hơi mờ sáng, Từ Trác Dư liền tỉnh, toàn thân cao thấp không chỗ nào là không đau. Bên cạnh, nam nhân bởi vì tối hôm qua mệt mỏi còn đang ngủ say, Từ Trác Dư tỉ mỉ quan sát bộ dạng ngủ say sưa của nam nhân, nhìn anh thực mệt mỏi cho nên không có đánh thức, rồi mới mạnh mẽ chống đỡ thân mình đi rửa mặt, ngay cả điểm tâm cũng không làm mà đi làm luôn. Đến nơi làm việc, sư phụ nhìn sắc mặt cậu mệt mỏi, ngạc nhiên hỏi, ” Trác Dư, hôm qua không trực đêm. Sao cậu lại mệt thành cái dạng này?” Từ Trác Dư cười cười, ” Ngày hôm qua ngủ không được tốt, nếu hôm nay có giải phẫu, em không làm được.” Sư phụ nghe vậy nói, ” Vậy cậu hôm nay đi kiểm tra phòng với đi khám bệnh là được rồi. Nghỉ ngơi cho tốt, bác sĩ cũng cần phải chú ý đến thân thể của mình nữa a.” ” Ân” ” Bác sĩ nắm sinh mệnh người bệnh trong tay, đừng bởi vì việc tư mà ảnh hưởng đến công tác, Trác Dư.” Sư phụ vỗ bả vai Từ Trác Dư, có ý nhắc nhở nói. “….” Chẳng lẽ lời đồn đại ở bệnh viện đã đến tai đạo sư sao? ” Đúng rồi,” Sư phụ đột nhiên nói,” Cuối tuần tôi muốn đi T thành tham gia một hội thảo luận và nghiên cứu, đại khái ba bốn ngày, trong khoảng thời gian này, người bệnh dưới tay tôi đều do cậu phụ trách. Nếu có tình huống đột phát trong giải phẫu, hãy để Giang chủ nhiệm làm bác sĩ mổ chính.” ” Dạ vâng.” Cũng nhanh sắp đến giờ ăn trưa, điện thoại Từ Trác Dư vang, là Tiếu Viễn Trình gọi tới. ” Em đang làm gì vậy?” Ngữ khí của đối phương thật không tốt, Từ Trác Dư tưởng mình không gọi anh rời giường cho nên anh sinh khí. ” Thật có lỗi, em nghĩ anh ngủ thêm một ít cũng không có sao cho nên…..” ” Ngày hôm qua, cái kia.., bộ dạng em như vậy sao hôm nay còn đi làm?” Ở điện thoại bên kia, Tiếu Viễn Trình cắt ngang lời của cậu. Nguyên lai bởi vì mình sao? Từ Trác Dư yên lặng nghĩ đến. ” Không sao cả, em tự có chừng mực.” ” Đêm nay…. Về nhà đi.” Đối phương có chút lo lắng. “……Ân.” Từ Trác Dư yên lặng nửa ngày, rồi mới đáp. Sau khi trải qua một loạt các chuyện, quan hệ của hai người cũng trở lại y như trước tuần trăng mặt, tương kính như tân nhưng là rất ít trao đổi. Không biết là cố ý hay vô tình, Từ Trác Dư gần đây luôn trực ca đêm, cho nên cơm chiều cũng là người giúp việc làm. Khi mà thời điểm tan tầm bình thường, Từ Trác Dư ăn xong cơm chiều liền nhốt mình tại trong phòng, không lưu lại một chút cơ hội nói chuyện cho Tiếu Viễn Trình. Từ Trác Dư cũng không có bày ra bộ mặt lạnh như băng nhìn Tiếu Viễn Trình, cậu sẽ mỉm cười, Tiếu Viễn Trình chủ động mở miệng cậu cũng sẽ mở miệng mà trả lời, nhưng là xung quanh lại vạch ra ranh giới không thể vượt qua. Điều này càng làm cho người ta cảm thấy lo lắng. Tiếu Viễn Trình không hy vọng hai người cứ như vậy mà đi xuống, về nhà một người một gian khiến bầu không khí càng thêm nặng nề, chính là bệnh tình của Kỷ Hòa còn chưa ổn định, anh cũng không thể trấn an tâm tình của Từ Trác Dư. Chính là anh không biết, bạn đời của mình trong lòng có người khác là cảm giác như thế nào. Mỗi ngày nhìn Từ Trác Dư bận rộn làm việc, về đến nhà lại không thể tâm sự cùng đối phương, buổi tối thì một mình nằm trên giường nhìn trần nhà, cảm giác phần lớn là thấy khổ sở. Từ Trác Dư là một người sĩ diện, không thể chủ động hướng Tiếu Viễn Trình xin lỗi, thế là cứ thế giằng co. Dần dần, thời gian Tiếu Viễn Trình về nhà ngày càng ít đi. Những điều này Từ Trác Dư đều để ý, ánh mắt càng trở nên nặng nề hơn.
Ô tô rời khỏi bãi đỗ xe, đi về bên tay phải chưa đầy năm phút, rẽ vào một khu chung cư cao tầng mới xây dựng. Tuy nhà cửa san sát, diện tích trồng cây xanh vô cùng ít ỏi nhưng tôi vẫn rất thích nơi này, bởi nó rất gần Cảnh Thiên, đi bộ cùng lắm mất hơn mười ngó nghiêng suốt quãng đường, đến tận cửa một căn hộ xa lạ, Cảnh Mạc Vũ mở cửa, tia nắng cuối cùng trong ngày chiếu vào nhà, tạo nên một thứ ánh sáng lấp lánh vô hạn. Tuy đã đoán ra đây là ngôi nhà mới của chúng tôi nhưng khi nhìn thấy tấm rèm cửa sổ màu tím nhạt tôi thích nhất, đèn chùm pha lê màu bạc, bộ sofa bọc vải tôi thích nhất và tấm ảnh cưới chụp trên nền trời biển xanh biếc mà tôi thích nhất treo trên tường, tôi không thể kiềm chế sự hưng phấn, nước mắt giàn giụa, ôm chầm lấy Cảnh Mạc Vũ.“Đây là nhà của chúng ta à?” Mỗi thứ ở đây đều là đồ tôi thích nhất. Ngay cả ly nước trên bàn cũng là ly dạ quang mua ở nước Pháp mà tôi thích.“Ừ, chỉ thuộc về hai chúng ta.”“Bất kể chúng ta muốn làm gì cũng không có ai quấy rầy.”Cảnh Mạc Vũ ôm tôi từ phía sau, hơi thở nóng hổi thổi vào cổ tôi. “Em muốn làm chuyện gì mà sợ người khác quấy rầy?”“Ờ... Em... em nấu cơm cho anh ăn nhé...” Đây là mộng ước của tôi bao nhiêu năm qua.“Được thôi, đúng lúc anh đang đói bụng.” Cảnh Mạc Vũ đưa tôi đi vào phòng bếp, chỉ cho tôi bộ đồ nấu nướng mới tinh và thức ăn nhét đầy tủ lạnh. “Có cần anh giúp không?”“Tất nhiên không cần.” Tôi đẩy anh ra khỏi nhà bếp. “Nhà bếp đâu phải là chỗ của đàn ông, anh ra ngoài đợi em một lát.”Để tránh mùi dầu mỡ bay ra ngoài, tôi khép chặt cửa rồi gọi điện thoại về nhà. Ba tôi nhấc điện thoại, tôi không có tâm trạng để trò chuyện với ông, nói thẳng “Ba mau gọi vú Ngọc nghe điện thoại, giang hồ cần cấp cứu!”“Có chuyện gì mà ba không giải quyết được?” Ngữ khí của ba tôi rất tự tin.“Nấu cơm.”“Con đợi một lát, ba đi gọi ngay!”Một tiếng đồng hồ sau, dưới sự chỉ đạo qua điện thoại của vú Ngọc, người có năng khiếu nấu nướng là tôi đã biến gạo sống thành cơm chín, rán một đĩa trứng rất có kỹ thuật và chất lượng, đồng thời nấu một nồi canh trứng rong biển miễn cưỡng cũng có thể coi là thành công. Tuy trong quá trình “chiến đấu” xảy ra tai nạn ngoài ý muốn, dầu sôi bắn vào mu bàn tay, lưỡi dao sắc sượt qua ngón tay, nhưng tất cả đều không quan trọng. Quan trọng là, khi tôi bày “tác phẩm đầu tay” thơm lừng ra bàn, Cảnh Mạc Vũ nhìn tôi bằng ánh mắt kinh ngạc, như thể nhìn một người phụ nữ không quen biết. “Là em nấu thật sao?”“Đúng vậy!” Tôi cười hi hi, hỏi anh “Có phải anh đột nhiên phát hiện mình lấy được một người vợ vừa giỏi giang vừa xinh đẹp, nấu ăn giỏi, trên giường cũng rất tuyệt, anh cảm thấy vô cùng may mắn?”Cảnh Mạc Vũ phì cười. “Lúc cưới em, anh thật sự không nghĩ lại có nhiều phúc lợi như vậy.”“Điều anh không nghĩ tới còn vô số.” Tôi cầm đũa gắp một miếng trứng cho anh. “Anh nếm thử xem có ngon không?”Ý cười trong mắt Cảnh Mạc Vũ lập tức biến mất khi nhìn thấy ngón tay tôi. Anh túm lấy tay tôi trong khi tôi cố giật lại. Vì quá dùng sức, vết dao cắt trên đầu ngón tay lại rỉ giống đứa trẻ phạm lỗi bị người lớn bắt được, vội vàng giấu tay ra sau lưng. “Lần sau em sẽ chú ý.”“Không có lần sau!”Lúc nói câu này, ngữ khí của anh dứt khoát đến mức không dễ phản bác. Đáy mắt anh mờ mịt, ánh nước dập dờn... Tôi chắc chắn tôi không nhìn nhầm, đó là một tâm tình tôi chưa từng thấy. Tôi rất muốn chứng thực, tâm trạng xa lạ này của Cảnh Mạc Vũ có phải là “tình yêu” nhưng lại sợ nhận được câu trả lời khiến tôi bị tổn thương như ở cổng trường học lần ngừng hồi lâu, tôi quyết tâm mở miệng “Em có một vấn đề muốn hỏi anh, anh chỉ được trả lời bằng một từ.”“Vấn đề gì?”“Anh có yêu em không?”Cảnh Mạc Vũ nhìn tay tôi, trầm mặc đúng nửa phút. Tôi tưởng anh dùng cách này để từ chối trả lời câu hỏi của tôi nên thoáng cảm thấy mất mát. Cũng may chỉ hơi có cảm giác mất mát chứ không đến nỗi đau lòng như lần trước.“Anh không muốn trả lời thì thôi.” Tôi vẫn chưa kịp nói câu này thì Cảnh Mạc Vũ đột nhiên phát ra một từ bằng âm mũi “Ừ.”“Ừ” có nghĩa là gì? Tất nhiên tôi hiểu ý anh nhưng tôi muốn anh đích thân nói ra từ đó, dù lừa dối tôi cũng Mạc Vũ nhếch mép, múc thìa canh đưa lên miệng tôi. “Ăn cơm đi, ăn xong chúng ta lại thảo luận vấn đề này.”Không biết vì món ăn hợp khẩu vị của anh hay là anh nể mặt tôi, đến canh trứng rong biển anh cũng uống hết mới buông đũa. Sau đó, chúng tôi cùng dọn dẹp bàn ăn, rửa bát trong phòng bếp. Thật ra cả quá trình, anh đứng bên cạnh nhìn tôi đeo tạp dề luống cuống bận rộn. Thỉnh thoảng anh giúp tôi dọn con dao thái rau vướng víu hoặc lúc tôi ngắm anh đến mức thất thần, anh kịp thời đỡ cái đĩa sứ rơi khỏi tay ông chồng quá đẹp trai cũng là một mối nguy hiểm tiềm tàng. Tôi giơ tay đẩy anh ra. “Anh ra ngoài đi, anh ở đây em không thể tập trung được.”Nghĩ đến đống bát đĩa mình bỏ công sức chọn lựa, Cảnh Mạc Vũ ngoan ngoãn đi ra khi dọn dẹp phòng bếp xong xuôi, tôi liền ngồi xuống sofa, cầm điều khiển tắt ti vi. Sau đó, tôi nghiêm chỉnh ngồi đối diện Cảnh Mạc Vũ.“Xong rồi, chúng ta đã có thể bắt đầu thảo luận ý nghĩa của chữ “ừ”.” Tôi nói, vẻ mặt đầy háo hức và chân thành.“Được thôi. Vậy chúng ta bắt đầu đi...” Vừa nói Cảnh Mạc Vũ vừa quay người ôm tôi từ phía sau. Hai cánh tay anh quấn chặt lấy eo tôi, hơi thở nóng ấm của anh phả vào điểm nhạy cảm sau tai tôi. Chắc chắn anh muốn dùng hành động để đi sâu thảo luận vấn chợt hiểu ra, đối với đàn ông, hành động vĩnh viễn quan trọng hơn lời nói, nhưng anh cũng không cần vội vàng như vậy.“Em còn chưa tắm.” Tôi nghiêng đầu né tránh. Tôi vừa nấu cơm nên người vẫn đầy mùi dầu mỡ và thức ăn, vậy mà anh cũng có thể chịu được.“Đi tắm? Anh chỉ muốn trả lời câu hỏi của em thôi.” Giọng nói mang ý cười của anh thì thầm bên tai tôi, kích thích tình yêu và dục vọng tiềm ẩn trong tôi. Anh biết rồi còn cố tình hỏi “Em đi tắm làm gì? Không phải...”“...” Người đàn ông này quả thật ngày càng đáng ghét. Cảnh Mạc Vũ dường như cố ý, nhẹ nhàng nói bên tai tôi, hơi thở nóng bỏng khiến toàn thân tôi bủn rủn. Tôi muốn né tránh nhưng cánh tay anh ôm tôi càng chặt hơn, khuôn ngực rộng dính chặt vào lưng tôi không một khe hở. “Ngôn Ngôn, anh đột nhiên cảm thấy...”“Gì cơ?” Tôi dịu dàng đáp lời.“Hai chúng ta sống như vậy cả đời, cũng không tồi.”“Hả? Sống kiểu gì?”“Chúng ta cùng nhau đi làm, bận rộn cả ngày, buổi tối có thể ăn cơm do em nấu, xem em rửa bát. Sau đó, chúng ta cùng nhau xem ti vi, cùng nhau tắm rửa, đi ngủ...”Đây cũng là cuộc sống tôi chờ đợi từ lâu. Một người đàn ông yêu tôi, một ngôi nhà chỉ thuộc về chúng tôi. Trong đêm mùa hè có ngọn gió mát thổi qua, chúng tôi ôm chặt nhau như vậy. Nhưng hạnh phúc đến quá dữ dội khiến tôi lo lắng nó sẽ nhanh chóng tan vỡ.“Em vẫn chưa đi tắm sao?” Cảnh Mạc Vũ đột nhiên hỏi.“Hả?”“Chúng ta cùng tắm.” Chẳng phải mới nói cùng nhau xem ti vi? Tại sao anh tiến hành bước tiếp theo nhanh như vậy?Đêm mùa hè, làn gió nhè nhẹ thổi vào cành hoa hợp hoan mới cắt tỉa trên cửa phòng tắm hé mở, hơi nước mù mịt cùng lời đối thoại lọt qua khe cửa, để lại không gian tưởng tượng vô hạn.“Lúc em còn nhỏ, anh thường tắm cho em...” Giọng anh dường như phát ra ngay trên cổ tôi, mơ hồ hơn tiếng nước chảy. “Lúc đó em đâu có né tránh như bây giờ.”“Lúc đó anh không xoa bóp chỗ này.” Tôi trừng mắt.“Đó là vì lúc bấy giờ... em còn bằng phẳng hơn anh.”Bằng phẳng thì bằng phẳng nhưng tôi cũng là con gái mà, nam nữ khác biệt. Có điều, tôi không khỏi hiếu kỳ. “... Anh nói thật cho em biết, lúc anh tắm cho em, anh có suy nghĩ khác không?”“Lúc đó anh mới chín tuổi, có biết gì đâu?”“...” Tôi suýt quên nhiên, bây giờ anh không phải là đứa trẻ chín tuổi, cơ thể anh phản ánh một cách chân thực ý nghĩ không an phận trong đầu óc anh. Không bao lâu sau, phòng tắm vang lên tiếng thở đầy mờ ám. Sau một hồi thở hổn hển, tôi cất giọng sắp tan chảy thành nước “Sau khi anh hiểu chuyện thì sao? Anh còn muốn tắm cho em nữa không?”“Không muốn, vì anh biết rõ, em là em gái của anh. Anh có thể muốn bất cứ người đàn bà nào, chỉ một mình em không được.”Tôi cười híp mắt, dùng đầu ngón tay vẽ theo đường nét cương nghị trên thân hình ướt đẫm của anh. “Có thật anh chưa từng nghĩ qua? Một lần cũng không nghĩ đến? Đến nằm mơ cũng không... Em không có sức hút vậy sao?”Cảnh Mạc Vũ túm bàn tay nghịch ngợm của tôi, đè tôi vào tường, dục vọng dâng trào trong đáy mắt anh. “... Có một lần, ở trong mơ.”“Thật không?”“Tối hôm đó, em đến tìm anh, nhờ anh sấy tóc. Em chỉ mặc bộ váy ngủ màu đen bằng ren mỏng tang. Em gối đầu lên đùi anh, động một tí là bắt anh vuốt tóc. Trong khi em không biết cơ thể em đã lộ hết... Gió từ máy sấy tóc cuốn theo mùi hương trên cơ thể em, cả đêm vẫn còn vương vấn. Vì vậy, anh mơ thấy em không chịu ra ngoài, cứ nằm trong lòng anh...”“Đừng nói cho em biết, anh không làm gì đấy nhé!”“Anh thật sự rất muốn...” Cảnh Mạc Vũ nhấc cao một chân tôi, ngón tay anh thâm nhập vào nơi ướt át giữa hai đùi tôi. “Nhưng anh không dám.”Ngón tay anh dừng lại ở nơi trước đây anh không dám xâm phạm, khiến người tôi mềm nhũn, tựa vào người anh, để mặc nơi bí ẩn của người phụ nữ bị anh đốt lên ngọn trò chuyện trong phòng tắm biến mất, không bao lâu sau vang lên tiếng thở hổn hển. Tất nhiên, thỉnh thoảng vẫn có những câu nói khiến người khác đỏ mặt. Ví dụ như“Anh thích tư thế này à?” Tôi hỏi.“Ờ.”“... Anh thích tư thế nào nhất?”“Anh thích đổi các tư thế khác nhau, từ các góc độ khác nhau...” Cảnh Mạc Vũ dừng một lát. “...Ngắm em.”...Sau đó, phòng tắm tắt đèn tối om, đèn ở phòng ngủ lại bật sáng, kéo theo là những câu nói đứt quãng càng lúc càng mờ ám.“A... Anh...”“Gọi đi... Anh thích nghe em gọi anh.”“Anh... Đừng chạm vào chỗ đó, anh...”“...” Sau đó, tôi thở hồng hộc, cổ họng khô rát, không thể bật ra tiếng. Khoái cảm vừa thỏa mãn vừa trống rỗng đan xen khiến tôi hoàn toàn đánh mất lý trí...Cuối cùng, phòng ngủ cũng tắt chiếc giường lớn mềm mại, tôi gồi đầu lên cánh tay Cảnh Mạc Vũ, ngón tay di chuyển trên lồng ngực đầy mồ hôi của anh. “Lần sau, chúng ta dùng bao cao su đi!”“Bao cao su?” Tôi có thể cảm nhận được ánh mắt kinh ngạc của anh trong bóng tối. “Tại sao?”“Em chưa muốn có con... Em vẫn đang đi học, nhỡ có thai, sang năm em không thể tốt nghiệp. Em vẫn ít tuổi, sau này chúng ta còn nhiều thời gian.”“Được thôi, nếu em không muốn, chúng ta tính sau.”Do dự một lát, tôi lên tiếng thăm dò người đàn ông lại bắt đầu ngọ ngoậy chân tay ở bên cạnh “Em nghe nói chuyện này làm nhiều quá sẽ không tốt cho sức khỏe. Một tuần một lần là thích hợp nhất.”“Em nghe ai nói vậy?”“Một chuyên gia y học.”“Chuyên gia? Chắc ông ta tám mươi tuổi rồi phải không?”“...” Không đợi tôi trả lời, Cảnh Mạc Vũ đã xoay người đè tôi xuống. Có thể thấy, anh không thể chấp nhận đề nghị tần suất “một lần một tuần” của bác hè nóng bức trôi qua trong cuộc sống tân hôn ngọt ngào và công việc bận rộn của tôi và Cảnh Mạc là hai tháng vui vẻ nhất trong cuộc đời tôi. Mỗi ngày, tôi mở mắt là nhìn thấy anh, nhắm mắt là có thể nghe thấy tiếng thở của anh. Lúc đi làm tôi có thể gặp anh, cùng anh nghiên cứu các bản báo cáo dự án. Hết giờ làm còn có thể cùng anh tăng ca. Trong đêm tối tĩnh mịch, tôi lặng lẽ pha cho anh hết cốc cà phê này đến cốc cà phê Mạc Vũ vẫn không nói câu “Anh yêu em”, nhưng đáp lại câu “Anh có yêu em không?” mà tôi hỏi mỗi ngày, anh “ừ” ngày càng thuần thục. Có lúc tôi mới nói hai từ “Anh yêu...”, anh đã trả lời “Ừ!”Khi dự án mới khởi động, Cảnh Mạc Vũ dần trở nên bận rộn, anh thường xuyên đi công tác mà không báo trước, càng thường xuyên trở về mà không nói một câu. Thời gian nghỉ ngơi và làm việc của anh hỗn loạn, có lúc mười giờ tối anh về đến nhà, có lúc lại là một giờ chí một lần, vào hơn bốn giờ sáng, tôi đang ngủ say trên giường, một bàn tay lạnh giá đột ngột ôm tôi từ đằng sau. Tôi giật mình tỉnh giấc, ngồi dậy, cúi đầu nhìn anh, cất giọng oán trách “Sao sáng sớm anh đã bay về? Lẽ nào ngày mai Cảnh Thiên tuyên bố phá sản? Dù Cảnh Thiên phá sản, cũng còn ba và em, đâu cần anh bán mạng như vậy.”Cảnh Mạc Vũ kéo tôi nằm xuống giường, ôm chặt tôi vào lòng. “Ngày mai là Chủ nhật, chúng ta không cần tới công ty, em hãy yên tâm ngủ đi!”“Không cần đi làm, nửa đêm anh vội vã trở về làm gì?”“Ở khách sạn đắt quá, tiết kiệm được ngày nào hay ngày ấy.”“Cảnh Tổng tiêu tiền như nước của chúng ta bắt đầu tiết kiệm từ lúc nào thế?”“... Muộn lắm rồi, ngủ thôi!”Có lẽ do quá mệt mỏi, Cảnh Mạc Vũ nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Còn tôi lại hết buồn ngủ, đưa tay khẽ vuốt khóe môi của anh trong bóng tối. Tôi đoán nơi đó chắc là nụ cười thỏa có một ngày cuối tuần không bị công việc đè đầu, vậy mà Cảnh Mạc Vũ ngủ hết nửa ngày. Trong thời gian đó, tôi thức dậy, đi xuống tầng dưới dạo một vòng. Về phòng thấy anh vẫn chưa tỉnh, tôi lại cởi quần áo nằm cùng anh. Mở mắt nằm đến hơn mười giờ, cuối cùng lông mi của anh cũng động đậy, tay sờ soạng về phía lập tức hưng phấn nhào tới, nằm sấp trên người anh, cọ cọ cằm vào ngực anh. “Cuối cùng anh cũng tỉnh rồi hả?”Cảnh Mạc Vũ không mở mắt, khóe miệng cong lên, cánh tay ôm chặt eo tôi. “Mấy giờ rồi?”“Mười giờ rưỡi, hôm nay anh có phải tới công ty nữa không?”“Không, anh đã xử lý xong công việc rồi.”“Vậy chúng ta hẹn hò đi, chúng ta chưa từng hẹn hò bao giờ. Ý em là hẹn hò giống những đôi tình nhân ấy.”“Hẹn hò?” Giọng nói ngái ngủ của anh mang vẻ lười nhác và gợi cảm. “Các đôi tình nhân thường làm gì trong buổi hẹn hò?”Câu hỏi này khiến tôi á khẩu. Xem phim, dạo phố, ăn cơm? Trước đây, hễ có thời gian là Cảnh Mạc Vũ đều đưa tôi đi, chẳng có gì đặc biệt. “Em chưa từng có bạn trai, làm sao em biết được, anh thử nghĩ đi.”Cảnh Mạc Vũ ngẫm nghĩ một hồi. “Anh nhớ đám bạn bè của anh thường hẹn con gái về nhà, nói là cùng xem phim.”Khiếp, bạn bè anh cũng thực tế quá!“Xem phim?” Dường như nhớ ra điều gì, Cảnh Mạc Vũ ngồi đậy. “Đúng rồi, mấy ngày trước anh nhờ người mua giúp anh một đĩa phim hài, lát nữa chúng ta về căn hộ chung cư xem.”Ý kiến này có vẻ không tồi. “Phim gì vậy?”“Henry & June.”“...” Nhiều năm rồi mà anh vẫn không quên vụ đó.
hôn nhân không tình yêu chương 24