🎾 Cậu Kiềm Chế Một Chút

Doanh Chính vẫn còn chút lý trí, cậu cố gắng đẩy người kia ra nhưng không thành, những tiếng rên rỉ nhỏ vụn rơi vào tai hắn như một chất kích thích. Mà thiệt cho Doanh Chính, hắn có đủ kiên nhẫn để chơi đùa cho đến khi cậu hoàn toàn bị dục vọng chi phối. Guy thầm nghĩ thật sự không ổn. Bố Apo của cậu có tửu lượng thật sự gần như chạm đáy, thấp vô cùng, một ly có nồng độ mạnh một chút có thể hạ gục một Alpha trội là bố, và đây là một sự thật bố chẳng bao giờ dám nói ra vì xấu hổ. Cậu Kiềm Chế Một Chút FULL , chương 11 của tác giả Tùng Tử Trà cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại sstruyen.vn. Cậu Kiềm Chế Một Chút FULL - (Chương 1) - Tác giả Tùng Tử Trà Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN. Tôi gọi tiếp viên hàng không rót một chén nước ấm và một ly nước trái cây hâm nóng, dùng miệng thổi một chút thấy đã không còn nóng mới nói: " Vũ Tình, uống chút nước vào đi." Tôi nhẹ nhàng gọi, cô ấy vẫn nhắm chặt mắt, lắc đầu. Cậu kiềm chế một chút Tên gốc: 你克制一点 Tác giả: Tùng Tử Trà Thể loại: Ngọt sủng, niên hạ, yêu thầm trở thành sự thật, nhất kiến chung tình. Editor: Dâu, Ling, Tiên, Hà, Trang (wattpad DauTayNho9x), Mèo (wp nhacuatrangne) Tình trạng: Hoàn (58 chương + 3 phiên ngoại) ------------- Văn án (Dâu, Ling, Tiên,… Tên truyện: Cậu Kiềm Chế Một Chút. Tác giả: Tùng Tử Trà. Editor: Dâu, Ling, Tiên, Hà, Trang! Beta: Dâu. Tình trạng edit: Đã hoàn. _______. Giới Thiệu. Trước kia Đoàn Chấp chưa bao giờ tin vào nhất kiến chung tình, cho đến khi gặp được Quý Thư Ngôn. Cái nhiệt huyết của học bá khó có khi tro tàn lại cháy, cân nhắc hỏi cậu mình: "Có phải con cũng nên tìm một chỗ thực tập không?" Cậu nghĩ, đều đã 20 tuổi như Đoàn Chấp, nhưng Đoàn Chấp không còn dùng tiền trong nhà gửi nữa mà cậu thì vẫn được cậu mình chu cấp 7.9/10. 9.5K. Tác giả: Tùng Tử Trà. Thể loại: Đam Mỹ. Nguồn: wordpress. Trạng thái: Full. Tác giả Tùng Tử Trà - Bạn đang đọc truyện Cậu Kiềm Chế Một Chút của tác giả Tùng Tử Trà. Trước kia Đoàn Chấp chưa bao giờ tin vào nhất kiến chung tình, cho đến khi gặp được Quý vas5f3Q. Chương 90Trong Dưỡng Tâm Điện."... Đau quá!"Đây là âm thanh yếu ớt như hơi thở của Vương Nhất Bác."Chủ tử, nhịn chút nữa là tốt rồi..."Bóng Tiêu Chiến tiến vào trắc điện Dưỡng Tâm Điện nhanh như chớp, ánh mắt hắn liếc qua đã thấy Bảo Phi đang gian nan dời bước chân. Gương mặt bình thường mềm mại hồng hào đã mất hết huyết sắc, hai tay cố gắng đỡ cái bụng tròn vo, thân thể cũng được Thanh Nhi cùng một cung nữ khác đỡ tay trong tay áo Tiêu Chiến lại nắm chặt vài nhẹ nhàng đón lấy Vương Nhất Bác từ tay một cung nữ, ôm vào lòng, cánh tay dùng lực chống động tác của cậu. Cảm nhận được thiếu niên trong lòng vì đau mà run run, ánh mắt Tiêu Chiến lại càng tăm tối, hắn giật giật môi, chưa thôi lo lắng, khóe miệng lại cố gắng nở một nụ cười khiến người ta an tâm "Bác nhi, đừng sợ, ta ở bên cạnh ngươi."Hắn nắm chặt tay cậu, nhận hết sự run run kia vào lòng bàn tay to người dựa sát vào nhau, hai tay đan xen, Tiêu Chiến phối hợp với tiết tấu của Vương Nhất Bác, đi vài bước, chỉ khoảng mười bước chân lại mất thời gian nửa chén trán Vương Nhất Bác lấm tấm mồ hôi, dù thời tiết nay đang cực rét lạnh cũng khó có thể ngừng mồ hôi của cậu, cơn đau thắt trong bụng khiến cậu cắn chặt môi, sắc mặt tái mét nói không ra lời. Tiêu Chiến dừng một chút, hoàn toàn đỡ lấy người cậu, lẳng lặng kề trán lên trán cậu, trong ánh mắt nặng nề chỉ soi một mình bóng cậu."Có mệt không?" Giọng nói trầm thấp của Tiêu Chiến kề sát bên tai cậu. Âm thanh của hắn càng nhẹ hơn xưa, dường như sợ làm người trong lòng giật mình."Không mệt."Sắc mặt Vương Nhất Bác dần dịu hòa xuống."Bọn trẻ nhất định là hai đứa bé cực kỳ khỏe mạnh."Vương Nhất Bác qua cơn đau, hơi lấy lại bình tĩnh, cậu nhắm mắt lại hôn lên môi Tiêu Chiến, "Tiểu Chiến, hai cục cưng của chúng ta sắp chào đời."Tay trái Tiêu Chiến cũng đặt lên bụng cậu, cảm nhận cử động sinh động của thai nhi bên trong, hắn chạm đến bụng dưới, cảm nhận chấn động không cùng một vị trí, dù lúc trước đã làm vô số lần lại vẫn cảm thấy có dòng nước ấm chảy qua tim. Đây là đứa bé hắn vẫn chờ trước tưởng con trai, ai ngờ sau biến thành song thai. Thật ra bất kể là nam hay nữ hắn đều yêu thương, sự cảm động đó như cái chày lớn ngủ yên đã lâu bỗng va chạm từng tiếng thình thịch trong ngực hắn, khiến hắn chấn động khó có thể kiềm chế."Ta rất vui."Rất vui, có ngươi và con ở bên cạnh."Người đã nghĩ tên cho hai bé con này chưa?" Vương Nhất Bác thấp giọng thở gấp, ngón tay cũng bám chặt vào lòng bàn tay Tiêu Chiến, từng cơn đau thắt trong bụng, cậu có thể cảm giác được đứa bé đang cử động, có thể cảm giác được một dòng chất lỏng đang chảy khỏi cơ thể mình. Chuyện bát quái không được giải quyết đến nơi đến chốn, tim gan Quý Thư Ngôn cồn cào cả Đoàn Chấp lại không muốn nói nữa, lật người đắp chăn lên, nằm thẳng, đầu hơi ngẩng hướng về phía anh cười cười. "Ngủ ngon, Quý tiên sinh." Sau đó nhắm mắt Thư Ngôn nghĩ, quả nhiên Đoàn Chấp vẫn luôn không làm cho người ta thích. Anh thở dài, biết mình có hỏi cũng không ra chỉ có thể yên lặng đi ngủ. Lúc này đây đại khái không có ai quấy rầy nên anh ngủ rất sáng ngày hôm sau đồng hồ sinh học khiến anh tỉnh dậy trước 8 giờ. Anh khó chịu nhíu nhíu mày, tay sờ soạng cầm lấy di động ở mép giường, mở một mắt nhìn lướt qua. 7 giờ 55 phút, cách đồng hồ báo thức của anh còn 5 phút nữa. Quý Thư Ngôn thở dài, tại sao mọi người lại thích đi làm vậy, anh còn chưa muốn tiếp quản bệnh viện đâu. Ban đầu anh chỉ muốn nuôi dưỡng Quý Viên cho thật tốt nên mới dùng hết toàn lực, hiện giờ Quý Viên cũng đã trưởng thành anh vì sao còn chưa về hưu?Anh đau khổ suy tư 5 giây, vẫn phải giãy giụa từ trên giường đứng lên, vuốt qua mái tóc chuẩn bị đi vào phòng tắm rửa mặt. Chờ khi anh đi qua ghế sô pha, thấy sô pha đã trống không, chăn chỉnh chỉnh tề tề gấp thành một khối đậu hũ, anh mới bất tri bất giác nhớ tới ngày hôm qua trong phòng mình còn ngủ một người đâu rồi?Anh thật không nghĩ ra mà nhìn chằm chằm vào chiếc chăn đã được gấp gọn, không ngờ Đoàn Chấp nhìn có vẻ lười biếng lại dậy sớm đến Thư Ngôn rửa mặt xong, mặc một bộ quần khác đi xuống lầu, trên mặt đã không còn nhìn ra dáng vẻ giãy giụa rời giường vừa rồi, chiếc áo sơ mi trắng xanh khiến anh nhìn qua rất thoải mái. Anh đi vào phòng bếp, quả nhiên thấy Đoàn Chấp đứng ở bên trong, đang chiên trứng với nướng bánh mì, vóc dáng 1m9 khiến cho không gian phòng bếp trở nên nhỏ gọn. Thấy anh đi vào Đoàn Chấp dơ cái thìa lên chào hỏi. "Chào buổi sáng, chú Quý.""Chào buổi sáng." Quý Thư Ngôn nhìn thoáng qua bàn bếp, thấy bên trên để vài cái bánh bao, bánh rán, tào phớ và bánh quẩy, thật là Trung Quốc kết hợp với Phương Tây, đồ ăn đa dạng sợ người bị đưa mắt nhìn Đoàn Chấp một Chấp lật lại cái trứng chiên khẽ giải thích "Cháu nghe Quý Viên nói chú thích bữa sáng kiểu Trung Quốc, lại thích ăn trứng chiên và sữa bò nóng cho nên dứt khoát làm hết."Thật chu đáo!Nhưng đáng tiếc anh chỉ có một cái dạ dày."Lần sau không cần lãng phí như vậy, hơn nữa cũng không có đạo lý để khách vào bếp làm bữa sáng." Quý Thư Ngôn lòng Đoàn Chấp cười một tiếng, hoá ra Quý Thư Ngôn đã ngầm đồng ý cho lần sau. Quý Thư Ngôn cũng không khách sáo với Đoàn Chấp nữa, anh dậy sớm nên có chút đói bụng, đành lấy chén đĩa từ trong tủ ra gắp một cái bánh rán lên khi ăn được nửa cái anh mới hỏi Đoàn Chấp. Bạn đang đọc truyện Cậu Kiềm Chế Một Chút của tác giả Tùng Tử Trà. Chỉ có một vấn đề nhỏ không ảnh hưởng tới toàn cục — Người anh em tốt của Đoàn Chấp gọi Quý Thư Ngôn là Chấp nghĩ, vấn đề đó không tác không thành vấn đề, vai vế cũng không tính là chênh bụng dạ khó lường hỏi Quý Viên “Cậu của cậu đẹp trai tài giỏi như vậy, cũng nên tìm mợ đi?”Quý Viên mãnh liệt gật đầu “Tớ cũng thấy vậy! Bên họ Đoàn nhà cậu có chị gái hay người cô nào dịu dàng đáng yêu, nhất định phải giới thiệu cho cậu tớ, nước phù sa không chảy ruộng ngoài!”Đoàn Chấp vừa lòng, sờ sờ đầu chó của cháu trai lớn trong tương lai “Chuyện này cứ để tớ lo.”Rất lâu về sau, Quý Viên “Mẹ nó! Kẻ lừa đảo! Đồ khốn!”

cậu kiềm chế một chút