🐫 Ba Nuôi Là Chồng

Ba Nuôi Là Chồng FULL. Bạn đang đọc truyện Ba Nuôi Là Chồng của tác giả Trần Phan Trúc Giang. Không có chồng mà vẫn có chửa… câu chuyện kỳ lạ oan trái của cô con dâu xấu số! Chuyện là, con trai nhà ông Bá đi rừng tìm trầm với bạn bị mất tích, tìm kiếm hơn mấy tháng Trong Nhà Có Nuôi Một Con Chó, Rốt Cuộc Lại Là Chồng Cũ Của Tôi Giới Thiệu Đọc truyện hay ngôn tình sắc , ngôn tình sủng , ngôn tình tổng tài , ngôn tình cổ đại , ngôn tình xuyên nhanh , giới giải trí - showbiz . Ba ba dễ bị câu trộm, vì vậy khi nuôi, bà con cần kiểm tra thường xuyên hoặc dùng chó để canh giữ ao nuôi. ba ba luôn luôn tìm cách trốn thoát ra ngoài, vì vậy bờ kè ao cần được xây dựng chắc chắn, kiểm soát mực nước, đặc biệt là sau khi mưa. Chú ý đến nhiệt độ Đây là hoàn cảnh của vợ chồng Mừng Thương, hiện đang sống tại một phòng trọ tại quận 12, TP.HCM.Mừng năm nay 31 tuổi, bị nạn dẫn đến 'gãy' chân nên Complete. Chú ý: "Ngược nặng", Truyện viết lâu lắm rồi, hồi mới viết môtip này, ý tưởng cũ, nam ngược nữ rất [ Ngôn Tình ] CƠ THỂ EM CHỈ MÌNH TÔI SỠ HỮU. 50 parts. Complete. Phần giới thiệu của truyện: Tên Truyện: Cơ Thể Em Chỉ Mình Tôi Sở Hữu. Tác Giả: An Sơ Hạ Cẩm Tiên (25 tuổi) có cuộc sống hôn nhân viên mãn 6 năm và hiện là người mẹ 3 con. Chính mẹ chồng - bà Trần Thị Hợp (59 tuổi, Cần Thơ) là người góp phần vun vén tổ ấm nhỏ của 9X xinh đẹp. Bà không chỉ dạy Cẩm Tiên bí quyết giữ chồng mà còn hết lòng ủng hộ con Về vấn đề chia tài sản sau khi ly hôn. Căn cứ theo Luật hôn nhân và gia đình số 52/2014/QH13 của Quốc hội quy định: "Điều 43. Tài sản riêng của vợ, chồng. 1. Tài sản riêng của vợ, chồng gồm tài sản mà mỗi người có trước khi kết hôn; tài sản được thừa kế Ly hôn là chuyện giữa cha mẹ, nhưng liên quan rất lớn quyền lợi của con cái. Vấn đề cấp dưỡng nuôi con cái, ai là người nuôi dưỡng bắt buộc phải được xem xét. Và theo đó mức cấp dưỡng nuôi con khi khởi kiện ly hôn được quy định như thế nào? – Số lương: 5 con với 1 chồng: Một mình bà Tú phải gánh trách nhiệm nuôi đủ sáu người trên vai. Tú Xương khôi hài, trào phúng về đức ông chồng- là chính mình- tự hạ mình, coi mình là thứ con đặc biệt, kẻ ăn theo, ăn bám, ăn tranh với 5 đứa con. WtP5. Sau cái hôm nói chuyện rõ ràng với Thu Ngọc, Ngạn Vũ cứ thấy buồn buồn trong lòng. Cô khó chịu thì ít, nhưng lo lắng cho Thu Ngọc thì nhiều. Chưa kể đến việc cô không biết phải nói thế nào với Cố Thành về chuyện này, sợ là anh sẽ mắng chết Thu Ngọc về cái tội cố chấp……………………………….Trưa hôm nay, bên phía cảnh sát đến bệnh viện lấy lời khai của Ngạn Vũ và Thảo. Sau khi lấy xong lời khai, hai viên cảnh sát rời đi, lúc đi còn được người của Cố Thành săn sóc đưa đón ra đến tận thang máy. Đứng trong thang máy, vị cảnh sát trẻ tuổi hỏi vị cảnh sát trung niên.– Vụ án này không phức tạp, nạn nhân bị thương cũng không nặng… mà nhà họ Thi ở đây cũng không phải là không có tiếng tăm… sao cấp trên lại ra lệnh bắt buộc phải điều tra kỹ càng như vậy hả đội trưởng?Vị cảnh sát trung niên mặt mày nghiêm trang, ông ấy đáp.– Cậu có biết người đàn ông vừa nãy ở trong phòng kia là ai không? Là thiếu gia của Quách gia thành phố A, mà đã đụng tới Quách gia… cậu nghĩ nhà họ Thi này chống đỡ nổi?Vị cảnh sát trẻ tuổi gật gù– Ra là vậy… nhưng nếu xét theo tình tiết của vụ án thì hai người kia cũng không chịu tội gì nặng đâu. Cùng lắm thì ba năm tù giam chia ra cho hai người… mà nhà họ Quách quyền lực như vậy… sao lại cố ép nhà họ Thi làm gì? Nếu thấy không vừa mắt thì vẫn còn cách khác mà?Vị cảnh sát trung niên liếc mắt nhìn chàng trai bên cạnh, ông trầm giọng– Tôi nói cậu vẫn còn trẻ người non dạ là đúng mà, cậu vẫn nên theo tôi học hỏi nhiều hơn đi, sau này còn biết cách xử sự với những kiểu vụ án như thế này. Cậu nghĩ đi, một người đàn bà và một cô gái còn trẻ chịu án ngồi tù… như vậy chưa đủ tàn khốc à? Người đàn ông kia là muốn đẩy nhà họ Thi vào con đường mất sạch hết mặt mũi và danh tiếng. Chứ nếu để Quách gia ra tay thì ngày hôm nay Thi gia đã vắng bóng trên thị trường kinh doanh rồi. Mà nói không chừng là chưa làm thôi, cậu cứ đợi thử mà xem…Dừng chốc, ông ấy lại nói– Nói chung những kiểu vụ án của giới thượng lưu giống như thế này, cậu đừng bỏ tâm vào quá nhiều, cứ nghe theo lệnh của cấp trên là được. Bởi có nhiều khi người ta không xem trọng công bằng, cái mà bọn họ muốn… chúng ta không với tới được đâu. Xem ra… hai người kia chắc chắn sẽ phải ngồi tù… ngồi ít ngồi nhiều thì cũng sẽ ngồi… không thoát được!………………………………Ở bên ngoài hai viên cảnh sát vẫn đang bàn luận rôm rả, mà ở trong phòng bệnh của Ngạn Vũ lúc này, không khí lại có chút trầm mặc kỳ lạ…Chuyện là, Cố Thành vừa mới nói hết sự thật về thân phận của Ngạn Vũ cho cô ấy biết. Và cũng trong suốt một đoạn thời gian khá dài, kể từ trước khi cảnh sát đến, cho đến sau khi cảnh sát rời đi… Ngạn Vũ vẫn chưa mở miệng nói câu nào với Cố Thành. Sự im lặng trầm tư này của Ngạn Vũ làm cho Cố Thành lo lắng đến bồn chồn. Nửa muốn kêu cô, nửa lại không muốn làm phiền cô trong lúc cô đang suy nghĩ. Nhưng cô không nói chuyện với anh cũng đã hơn hai tiếng đồng hồ rồi, nếu không phải vừa nãy có cảnh sát tới thì chắc chắn là cô đã im luôn… anh thật sự là lo lắng muốn lúc Cố Thành còn đang rầu rĩ hoang mang trong lòng thì Ngạn Vũ lúc này cũng đã suy nghĩ xong. Thú thật thì cô cũng không có ngốc đến mức không nhận ra là Từ gia có quan hệ với cô. Chuyện cô là con cháu của nhà họ Thi, cô đã đoán được từ ngay cái hôm cô bị sốt cao kia. Nhưng còn về chuyện cô là cháu gái của nhà họ Từ… đến giờ cô vẫn cảm thấy hoang mang cực độ trong thừa biết việc bác Hai Quách Kỳ và Từ tổng của Từ gia đột nhiên đến thăm cô là có nguyên nhân nào đó, chưa kể đến việc Từ tổng của ngày hôm đó còn xưng cậu với cô… Nhưng nếu nói Từ gia là nhà ngoại của cô, cô vẫn cảm thấy… có quá nhiều sự khủng hoảng. Một nhà họ Thi đã đủ làm cho cô suy nghĩ đến nổ não, bây giờ lại thêm một nhà họ Từ… đúng là khổ não nhân đôi mà!Ngạn Vũ ngồi ở trên giường, cô lúc này ngước đôi mắt trong veo lên nhìn Cố Thành, trong sự chờ mong của anh, cô khẽ cất giọng khàn khàn– Cố Thành… em muốn đến gặp bác Hai…Cố Thành kinh ngạc nhìn cô, anh ngập ngừng, hỏi– Em muốn gặp… bác Hai?Ngạn Vũ gật đầu chắc nịch– Dạ vâng, em muốn gặp bác Hai, trước khi đưa ra quyết định cuối cùng… em muốn gặp bác ấy một Thành không có lý do gì để từ chối, anh liền gật đầu đồng ý với cô. Sau đó nhanh chóng gọi cho Quách Kỳ, sắp xếp cho Ngạn Vũ và ông ấy một cuộc nhanh sau đó, Quách Kỳ bên kia đã đồng ý, ông ấy sắp xếp ngay bây giờ sẽ đến thẳng bệnh viện để gặp Ngạn Vũ, không để cô phải đi đâu xa xôi. Lúc Quách Kỳ đến, Ngạn Vũ còn đang bị Cố Thành ép ăn hết suất cơm, cả hai đều không nghĩ đến việc Quách Kỳ lại đến nhanh như vậy…Sự xuất hiện nhanh như gió của Quách Kỳ lúc này là điều chứng tỏ cho việc Quách Kỳ còn nôn nóng gặp mặt Ngạn Vũ hơn rất nhiều lần so với việc Ngạn Vũ muốn gặp mặt Kỳ đến, Ngạn Vũ liền ngưng ăn, cũng không bị Cố Thành ép ăn hết cơm nữa. Cố Thành cũng rất tâm lý, anh để lại phòng trống cho hai bác cháu nói chuyện, còn anh thì tạm thời vắng mặt ra ngoài một phòng lúc này chỉ còn lại Quách Kỳ và Ngạn Vũ, mặc dù thân phận lúc này đã đổi khác nhưng Ngạn Vũ vẫn cứ thấy hồi hộp mỗi khi tiếp xúc với Quách Kỳ. Mà có vẻ như Quách Kỳ cũng nhận ra là Ngạn Vũ sợ mình, ông khẽ thở dài trong lòng, vẫn là ông mở lời lên tiếng trước– Con đã thấy khỏe hơn chưa? Còn khó chịu ở đâu không Vũ?Ngạn Vũ cực kỳ ngoan ngoãn gật đầu, chẳng qua là cô cũng không quá chú trọng vào chuyện sức khỏe. Trả lời đại loại cho xong, cô lúc này cũng đã bắt đầu lấy lại sự bình tĩnh, mặt đối mặt với Quách Kỳ, cô hỏi ông ấy.– Con khỏe ạ, vài hôm nữa là có thể xuất viện về nhà. Hôm nay, con hẹn gặp bác Hai… thật ra là có chuyện quan trọng Kỳ là người thẳng thắn không thích vòng vo, nghe cô nói như vậy, ông ấy liền đáp.– Con có gì cứ nói, bác sẽ lắng Vũ hít sâu vào một hơi, nói cô không căng thẳng thì là nói dối. Trước là căng thẳng khi phải đối mặt với Quách Kỳ, và sau là càng căng thẳng hơn khi phải chuẩn bị tiếp nhận toàn bộ sự thật về quá khứ đau thương của mẹ con cô. Mọi thứ trong cô bây giờ rất mơ hồ, cô cần một người dẫn đường cho cô đi, mà người hiểu rõ mẹ con cô nhất không phải là ai khác… mà chỉ có thể là bác Hai Quách có chút run run, Ngạn Vũ thu hết sự can đảm vào trong cơ thể, cô nhìn Quách Kỳ đang ngồi ở trước mặt, cô nghiêm túc, hỏi– Bác Hai… bác có thể nào nói cho con biết… mẹ con vì sao lại chết được không bác? Con muốn biết tất cả sự thật về mẹ con, về chuyện ở nhà họ Thi và cả về chuyện của mẹ con Mạnh Tuấn…Quách Kỳ nhìn cô, trước kia ông còn thấy cô quá mức bình thường, nhưng sau khi biết cô là con gái của Thu Loan, ông chỉ hận bản thân ông tại sao lại không chịu đối xử với cô tốt hơn. Ông cũng đã định chờ khi nào Cố Thành nói xong mọi thứ với cô thì ông sẽ chính là người giải thích cho cô rõ tường tận mọi chuyện. Chỉ là ông không nghĩ đến việc cô sẽ tìm gặp ông sớm đến như thế này, sớm hơn cả trong dự tính của ông. Cô rất giống với Thu Loan, mạnh mẽ hơn rất nhiều so với những gì mà ông luôn nghĩ…Khẽ gật đầu, Quách Kỳ cũng không giấu giếm, ông bắt đầu hồi tưởng lại sự việc, kể không thiếu xót một chi tiết nào.– Bác sẽ không giấu con, cái gì bác biết bác đều sẽ kể hết cho con nghe, còn nhìn nhận mọi việc thế nào thì sẽ tùy ở con, bác không dám xen vào quyết định của con…Hai tay Ngạn Vũ siết chặt vào nhau, cô gật gật đầu, đáp khẽ– Dạ con hiểu Kỳ nhìn cô, mi mắt rũ xuống, ông kể lại– Mẹ con tên là Từ Thu Loan, cô ấy là con gái của Từ gia, là thiên kim tiểu thư được nuôi dưỡng như một cô công chúa. Tính cách của mẹ con vô cùng mạnh mẽ và quật cường, hễ là chuyện gì mà mẹ con không thích thì cô ấy chắc chắn sẽ không làm, cũng không dễ gì đồng tình theo. Ở Từ gia, mẹ con thân nhất với cậu con, cậu con là Từ Thu Mỹ, chính là người đàn ông hôm con nhập viện đã đến thăm con chung với bác… con có nhớ không? Ông ấy chính là cậu của con, là cậu ruột của con. Cậu và ông ngoại của con tìm con cũng đã rất lâu rồi… họ thật sự rất nhớ mong con…Ngạn Vũ cảm thấy có chút gì đó vương vướng ở lồng ngực, cô không nói gì, cũng không đáp gì, chỉ lẳng lặng siết tay chờ đợi Quách Kỳ nói Kỳ cũng không chần chờ lâu, ông lại tiếp tục cất giọng, trầm lặng có, hồi tưởng cũng có– Năm đó… Từ gia và Quách gia có hôn ước. Ban đầu định là mẹ con sẽ gả cho bác, nhưng thực ra bác biết rõ là mẹ con không thích bác, chỉ có duy nhất bác có tình cảm với mẹ con mà thôi. Sau một trận chống đối quyết liệt, mẹ con cuối cùng cũng thuyết phục được bác hủy hôn. Thời gian sau, mẹ con tìm cách rời khỏi Từ gia, lang bạc từ bỏ thân phận, trốn ra bên ngoài để sống cuộc đời tự do tự tại của mình. Phần của mẹ con là như vậy, nhưng còn Quách gia và Từ gia bắt buộc vẫn phải có liên hôn. Cũng là trong năm đó, bác cưới dì Hai của con… và chính mẹ con cũng hiểu rõ… dì Hai của con thích bác… nhưng còn mẹ con thì không…Ngạn Vũ cúi mặt, cô hiểu rồi, hóa là như vậy… Nhưng cô cũng thật sự bất ngờ, không nghĩ được là chuyện của mẹ cô và bác Hai Quách Kỳ lại là loại chuyện tình cảm tay ba trong truyền thuyết…Bác Hai Quách Kỳ tiếp lời, thái độ của ông lúc này lại có phần uất giận nghiêm nghị– Mẹ con rời khỏi Từ gia, từ bỏ thân phận, đi đến tỉnh B, trốn tránh Từ gia và Quách gia, lấy cho mình một cái tên khác… gọi là Bảo Châu. Mẹ con gặp được con trai của nhà họ Thi, là tên Cường. Hai người gặp nhau rồi cưới nhau, mẹ con cứ tưởng là đã gặp được chân tình của cuộc đời thì đến một ngày nọ… tên Cường vào rừng tìm trầm hương bị lạc, cứ tưởng là đã bỏ mạng ở trong rừng rồi. Năm đó Quách gia và Thi gia không thường xuyên qua lại, chuyện tên Cường gặp nạn cũng là lâu sau đó một thời gian, bác và ông nội của Cố Thành mới được biết. Nếu như bác biết mẹ con đến Thi gia sớm hơn, vậy thì đã không xảy ra chuyện đau lòng kia rồi…Dừng chút, ánh mắt của Quách Kỳ bắt đầu thay đổi, giọng của ông cũng dần trầm lại…– Mẹ con sống ở nhà họ Thi không được tốt, bọn chúng xem thường mẹ con là trẻ mồ côi, không tôn trọng, không xem mẹ con là con dâu. Tên Cường mất tích, cứ tưởng là chết mất xác rồi, mẹ con đau buồn tìm kiếm ngày đêm. Cũng theo như di nguyện của hắn, mẹ con đến bệnh viện thụ ra con… nhưng éo le thay… bọn nhà họ Thi lại cho rằng con không phải là cốt nhục của nhà bọn chúng. Dùng dằn một thời gian thì con được sinh ra đời, lúc ấy nhà bọn chúng mới tạm chấp nhận con là con cháu của chúng…– Lúc con được hơn một tuổi thì tên Cường đột nhiên trở về, nhưng hắn ta không phải chỉ về có một mình, mà hắn ta còn dẫn thêm vợ con hiện tại của hắn về theo… chính là thằng Tuấn và mụ Thạch. Thằng Tuấn có vẻ lớn tuổi hơn con, còn đứa con gái kia thì vẫn còn trong bụng mụ Thạch, lúc ấy chưa sinh ra đời. Tên Cường lấy lý do mất trí nhớ, lỡ có tình cảm với mụ Thạch, rồi sau khi lấy lại được trí nhớ, cũng lấy lý do không thể phụ bạc mẹ con bọn nó… vậy nên mới đưa bọn nó về theo…Nói đến đây, Quách Kỳ đột nhiên siết chặt tay, ông gằn lên từng chữ– Khốn kiếp! Hắn chính là ba của con… là hắn ta thề hẹn yêu thương mẹ con… nhưng chính hắn lại muốn một chân đạp hai thuyền, vừa xin mẹ con bỏ qua, cũng thuận tiện đem theo vợ bé về nhà… đúng là thứ ti tiện… thứ hèn hạ không đáng mặt đàn ông!Quách Kỳ nói đến đây, Ngạn Vũ thật sự không thể chịu đựng được nữa. Cô, cô chỉ là người được nghe kể lại thôi, thế mà khi nghe qua cô còn không thể nào chấp nhận được nổi. Vậy thì mẹ cô năm đó, bà đã phải chịu đựng nhiều như thế nào, chịu đựng đủ cảm xúc tiêu cực kinh khủng ra sao? Thi Mạnh Cường… ông ta và nhà họ Thi thật sự cũng đủ lố bịch, đủ tàn nhẫn mà!Quách Kỳ vành mắt ửng đỏ lên, ông lại nói, như là cảm thán, cũng như là khổ sở tuyệt vọng.– Mẹ con… cô ấy là một người phụ nữ bản lĩnh như vậy… nhưng tại sao… bác thật không thể hiểu được lý do vì sao cô ấy lại chấp nhận được loại chuyện đó… vì sao vậy chứ? Sao lại không chịu rời đi? Vì sao vậy?Ngạn Vũ nghe Quách Kỳ hỏi, cô mới khẽ ngước gương mặt khổ sở của mình lên nhìn ông. Vượt xa sự tưởng tượng của ông, cô khẽ đáp, đáp rất ngắn gọn nhưng cũng đủ khiến cho ông ấy phải thấy kinh ngạc– Bác Hai… bác đừng trách mẹ con… bà ấy dù có mạnh mẽ đến đâu thì vẫn là phụ nữ, lại còn là một người vợ, một người mẹ. Bà ấy cũng có đức tính chịu đựng, là sự chịu đựng mà bất kỳ người phụ nữ nào cũng có. Bà ấy… chắc là sợ cho con không có cha, sợ con thiếu thốn… là lo sợ cho con đó bác. Con chưa có con, nhưng nếu như sau này con có con, con cũng sẽ thương con của con như vậy… sẽ thương nó nhiều giống như vậy…Ngạn Vũ nói mà không kìm được nước mắt, những giọt nước trong veo rơi lên trên má cô, cõi lòng của cô cũng muốn vụn vỡ theo, càng nghĩ đến thì nước mắt lại càng rơi xuống thật nhiều…Quách Kỳ nhìn thấy Ngạn Vũ khóc, lại nghe thấy cô nói như vậy… ông đột nhiên sững sốt đến ngẩn người. Mà cũng không phải chỉ có một mình Ngạn Vũ khóc, đến cả người đàn ông rắn rỏi như Quách Kỳ cũng nhoè lệ muốn khóc theo…Thật sự, có thể sẽ có rất nhiều người cảm thấy khó hiểu vì sao mà mẹ của cô không chịu rời đi. Nhưng chắc chỉ có ai làm mẹ, ai làm vợ rồi mới hiểu được giá trị của hai chữ “chịu đựng”. Phụ nữ ấy mà, chỉ khi nào triệt để tuyệt vọng thì họ mới chấp nhận rời đi. Còn nếu vẫn còn có thể cố gắng, họ sẽ luôn cố gắng vì con vì chồng, vì tương lai của những đứa trẻ vô tội…Phải rất lâu sau, khi cả hai đã ổn định lại được cảm xúc, Ngạn Vũ mới lại khẽ hỏi Quách Kỳ– Bác Hai… mẹ con… vì sao mà chết?Quách Kỳ đưa tay vuốt mặt, ông ấy uống cạn ly nước lọc, sau đó mới khàn giọng trả lời.– Mẹ con là vì tự vẫn, có thể là mẹ con bị trầm cảm, suy nghĩ nhất thời không thông nên mới làm ra chuyện như vậy. Lúc mà mẹ con cô ấy có gửi thư cho bác, trong thư, cô ấy gửi gắm con cho bác… mong muốn bác có thể nuôi dưỡng con nên người…Ngạn Vũ nén nhịn kích động, cô nhấn mạnh từng chữ– Nhà họ Thi… bọn họ không biết là mẹ con chết? Bọn họ có đi tìm mẹ con không?Quách Kỳ trả lời theo sự thật– Đến giờ vẫn không biết là mẹ con đã chết. Còn về chuyện đi tìm… chỉ có tên Cường âm thầm tìm kiếm một thời gian… sau này cũng không thấy tìm kiếm nữa. Và sau một hai năm gì đó từ lúc mẹ con chết… nhà họ Thi đột nhiên cho xóa sạch hết thông tin về mẹ con con. Chỉ để lại thông tin của mụ Thạch, để mụ ta là vợ chính thức của tên Cường. Cái này là bác không nói thêm vào, đây đều là tất cả sự thật mà bác điều tra được trong suốt từng ấy năm qua. Nếu như không phải nhà họ Thi và nhà họ Quách có ân tình từ đời trước thì bác đã cho xóa sổ nhà họ Thi khỏi giới hào môn từ rất lâu rồi…Ngạn Vũ cúi đầu, hai tay cô siết chặt vào nhau, đại não của cô hiện tại đang suy nghĩ rất nhiều thứ. Và cô cũng vẫn không thể nào quên được những đoạn ký ức rời rạc kia, những hình ảnh mà mẹ cô bị mụ Thạch mắng chửi thậm tệ. Nếu đổi lại là cô thì cô cũng sẽ trầm cảm đến chết chứ không chỉ riêng gì mẹ cô. Mẹ cô đã phải chịu đựng quá nhiều… và cái chết của bà… có lẽ là sự giải thoát cho những tháng ngày bị giày vò từ thể xác đến tinh thần…Là người ngoài cuộc, họ không ở vào trường hợp của ta, không biết được ta đã phải trải qua những gì, không hiểu được ý nguyện của ta… vậy thì mãi mãi họ sẽ chẳng thể nào cảm thông được cho quyết định của ta… dù là quyết định đúng hay là quyết định sai lầm. Có thể với họ, cái chết của mẹ Ngạn Vũ là một sự ngu ngốc, nhưng đối riêng với bà ấy… đó có lẽ đã là sự giải thoát tốt đẹp cho tất cả mọi việc rồi. Chỉ thương cho những người thân thuộc của bà ấy, trong đó có Ngạn Vũ, có cả Quách Kỳ và cũng có cả Từ gia…Những chuyện về sau cái chết của mẹ Ngạn Vũ, Ngạn Vũ đã được biết, vậy nên cô không hỏi tiếp nữa. Lúc này cô chỉ hỏi đến bức di thư của mẹ cô đã để lại cho bác Hai Quách Kỳ, cô muốn biết mong muốn cuối đời của bà ấy là như thế nào…– Bác… trong di thư mẹ con để lại… bà ấy có tâm nguyện gì vậy ạ?Tâm trạng lúc này của Quách Kỳ đã khá hơn, ông hít sâu vào một hơi, sau đó mới dịu giọng, đáp lời– Mẹ con… bà ấy muốn bác… nhận nuôi dưỡng con… đưa con ra nước ngoài sinh sống. Không cho nhà ngoại con biết về sự hiện diện của con, cũng cắt đứt luôn liên lạc của con với nhà nội. Đồng thời, mẹ con cũng muốn bác… không được trả thù nhà nội con. Mẹ con bà ấy đến khi chết vẫn luôn lo nghĩ cho cha con con như vậy, bà ấy yêu thương tên Cường đến như thế… vậy mà hắn ta lại có mắt như mù… đồ phế vật!Lại dừng một chút, Quách Kỳ lại tiếp tục nói với Ngạn Vũ, nhưng lần này không có cảm xúc riêng của mình, ông là muốn khuyên nhủ cô.– Cũng bởi vì di nguyện của mẹ con không muốn con nhận lại hai bên nội ngoại, vậy nên chuyện cậu con muốn đưa con về Từ gia nhận ông ngoại… bác tạm thời vẫn chưa đồng ý… vẫn chờ vào quyết định của con. Nhưng bác vẫn hy vọng… con có thể nhận nhà ngoại… đó là điều tốt nhất cho con… cũng tốt nhất cho Cố Thành. Mà điều quan trọng nhất là cậu con, ông ngoại con… bọn họ không giống với nhà họ Thi của ba con… bọn họ thật lòng vẫn luôn mong mỏi tìm kiếm con… đó hoàn toàn là sự thật mà bác đã nhìn thấy… không gian dối nửa lời với con. Ngạn Vũ, quyết định thế nào là ở con… bác luôn nghe theo sự quyết định của Vũ mím chặt môi, cô nhìn bác Hai Quách Kỳ, trong lòng cũng đã đưa ra được quyết định cuối cùng. Có thể là cả đời này, cô sẽ không thể nào tha thứ được cho nhà nội… nhưng còn phía nhà ngoại… cô chắc chắn là nên trở về. Cô muốn mình có thể bù đắp lại lỗi lầm của mẹ cô, cô sẽ thay bà báo hiếu cho ông ngoại của rụng về cội, nước chảy về nguồn… cô vẫn luôn hy vọng là mình có được một nơi để về, một nơi để khoe khoang với thiên hạ rằng cô không phải là trẻ mồ côi. Cô sẽ nhận lại cậu, nhận lại ông ngoại… trở về bái lạy mộ của mẹ cô. Còn những con người đã không xem cô là cốt nhục của họ, vậy thì họ không xứng đáng để cô nhận cội nguồn, mãi mãi không xứng đáng để cô gọi là nhà! Mẹ con mụ Thạch bị kết án là vậy, nhưng sự thật cũng không thể cản được việc Cố Thành âm thầm ra tay ở trong tù. Cũng không biết thế nào nhưng chỉ mới có hai tháng vào tù mà mụ Thạch đã chịu đủ loại cực hình của bạn tù dành cho mụ ta. Đến quản ngục cũng không kiểm soát được, vậy nên mụ ta chỉ có thể chịu đựng và chịu đựng. Ngạn Vũ đã nói mà, cô chính là quả báo mà mụ ta phải gánh chịu, đợi khi nào cô không còn, vậy thì quả báo của mụ ta lúc đó mới có thể hết…Nhà họ Thi vừa tuyên bố phá sản, phía Từ gia ép Thi gia đến mức cạn kiệt tài nguyên. Nếu không phải ông nội Quách lên tiếng xin giúp thì chắc chắn là Thi gia đã không còn đến nhà mà ở. Lại nghe nói Thi Mỹ My vừa lĩnh án treo vừa phải đi tiếp rượu cho đám công tử nhà giàu… thật sự là đủ xuống cấp. Mới vừa rồi còn là đại tiểu thư người người thèm khát, bây giờ đã phải chịu cảnh gia đình sa sút đến kiệt quệ, xem như cô ta cũng lãnh đủ quả báo của Bá ấy vậy mà lại là người khỏe nhất nhà, lão ta còn khỏe hơn con trai mình là tên Cường. Hàng ngày vẫn có thể giận dỗi mắng chửi mẹ con Ngạn Vũ được hơn mười phút, đúng là sống dai thật. Nếu không phải Thu Ngọc bức xúc thay cho Ngạn Vũ rồi chỉnh lão ta một phen, vậy thì chắc chắn là lão ta vẫn sẽ chửi mỗi ngày. Lại nói Thu Ngọc hiện giờ rất có uy ở Thi gia, bởi vì tài chính hiện tại là do cô ấy nắm giữ và chống đỡ, vậy nên người nhà họ Thi đã không còn xem thường và dè bỉu cô ấy. Thôi… xem ra như thế cũng tốt cho Thu Ngọc, hy vọng cô ấy có thể có được cuộc đời mà mình mong muốn!………………………………………..Thấm thoát thời gian trôi qua cực kỳ nhanh, mới đây mà đã hơn nửa năm kể từ ngày Ngạn Vũ rời khỏi tỉnh B, rời khỏi nhà họ năm đó trước khi rời đi, cô có đến gặp dì Liễu và Sơn để xin lỗi, bọn họ cũng không trách cô, còn vui vẻ chúc phúc cho cô có được cuộc sống thật thứ đang dần đi theo quỹ đạo của mình, cô cũng vậy, mà tất cả đều như vậy…Quách gia không có gì là không chấp nhận Ngạn Vũ, nhưng bên phía Từ gia thì lại có chút không vui lắm khi dì Hai của cô là Từ Thu Nga cứ luôn muốn chống đối lại với cô. Nhưng cũng tùy bà ta vậy, Ngạn Vũ cô chỉ nhận ông ngoại và cậu, vậy nên việc bà Nga có thích hay không thích cô gì thì cũng là việc riêng của bà ấy. Cô sau này sẽ không ở Từ gia, mà cũng không ở lại Quách gia… chỉ là lâu lâu gặp mặt một chút, cũng chẳng ảnh hưởng gì đến cô.………………………………..Sáng hôm nay, Ngạn Vũ có hẹn với Cố Thành sẽ đến thăm ông nội Quách và ăn cơm với mẹ Trang. Nhưng vì Cố Thành có việc quan trọng nên Ngạn Vũ sẽ đến thăm ông nội Quách trước một khi thăm hỏi ông nội Quách xong, trong lúc Ngạn Vũ đến thăm mẹ Trang thì cô vô tình đụng mặt bác Quách ở trước cửa nhà. Nhìn thấy cô đến, bác Quách cũng không còn thái độ xem nhẹ cô như trước kia nữa. Ông bước đến trước mặt cô, ông khẽ hỏi– Đi đâu đây? Đến thăm bác gái?Ngạn Vũ khẽ gật đầu, cô có chút căng thẳng, nhưng vẫn rất nhanh chóng đáp lại lời của bác Quách.– Dạ phải ạ. Con có hẹn ăn cơm với mẹ… à có hẹn ăn cơm với bác Quách nhìn cô, chân mày ông khẽ nhíu, ông nói nghiêm túc– Gọi mẹ thì cứ gọi, trước sau gì không gọi là mẹ… tùy ý Vũ chớp chớp mắt nhìn ông, trong lúc cô đang còn hoang mang ngơ ngác thì lại nghe bác Quách tiếp tục lên tiếng. Chỉ là lần này thái độ của ông ấy có hơi kỳ lạ một chút, giống như là có chút gì đó hối lỗi vậy…– Chuyện trước đây của con và ta… hy vọng con hãy quên đi… cũng đừng tiết lộ cho Cố Thành biết. Sau này ta cũng không ngăn cản hai đứa nữa, muốn sống thế nào là tùy hai đứa, miễn thấy vui là được…Ngạn Vũ cảm thấy có quá nhiều sự kinh ngạc, cô biết là bác Quách đã chấp nhận chuyện của cô và Cố Thành. Nhưng cô thật sự không nghĩ đến được, sẽ có một ngày bác Quách nói với cô những lời xuống nước như thế một chút, bác Quách lại nói, ý tứ nhận lỗi thấy rõ, cũng tiết lộ cho cô biết một thông tin vô cùng chấn động.– Năm đó… việc bức ảnh chụp Cố Thành và Thanh Vũ ở trước cửa khách sạn là ta cố ý tung ra. Ta nghĩ cũng nên giải thích với con, để con không hiểu lầm con trai của ta. Tất cả đều là do ta sắp xếp… con nghe rồi thì chóng quên… cũng đừng để ở trong bụng. Được rồi, những gì cần nói, những gì cần giải thích thì ta cũng đã làm xong… con có hiểu được tâm ý của ta không thì tùy… Con vào trong đi, ta đi đây, nói với mẹ con là ta không về ăn cơm. Thế nhé!Mãi đến khi bác Quách đi rồi mà Ngạn Vũ vẫn còn đực mặt ra, cô thật sự cảm thấy quá mức hoang mang, mãi đến hơn chục phút sau, cô mới hoàn hồn hồi tỉnh trở lại được. Nói như vậy, hết thảy mọi chuyện hiểu lầm năm đó đều là do bác Quách đứng ở sau thao túng. Ôi chết mất! Cố Thành đúng thật là không có tội, anh và Thanh Vũ là hoàn toàn trong sạch, vậy mà cô cứ tưởng…Kinh thật! Chuyện như thế mà bác Quách cũng có thể nghĩ ra, ông ấy quả thật đáng sợ hơn cô nghĩ rất nhiều…Nhưng cũng may là bây giờ mọi thứ đã thay đổi, chứ nếu không với loại thủ đoạn này của bác ấy, cô không biết cô có sống thọ được hay không nữa… Thật là may quá! May cho cô quá!__________________________Trước ngày giỗ của mẹ cô một ngày, ông ngoại và cậu cô đưa cô đến thắp hương cho mẹ. Đứng trước ngôi mộ khang trang của mẹ mình, nghe tiếng khóc nức nở của ông ngoại, Ngạn Vũ thật lòng không kìm nén nổi được cảm xúc. Nước mắt khẽ rơi, cô phải lau đi lau lại mấy lần thì nước mắt mới thôi không rơi nữa…Ông ngoại cô đã lớn tuổi rồi, ông không được khỏe mạnh như ông nội Quách, lúc đi đều phải có người dìu mới có thể đi được. Nghe thấy ông khóc quá xúc động, Ngạn Vũ với Từ tổng phải ra sức an ủi và khuyên nhủ ông ngoại Từ. Mà trong suốt từ nãy đến giờ, ông ngoại Từ vẫn luôn nắm chặt lấy tay của Ngạn Vũ, ông nghẹn ngào, nói với cháu gái– Vũ… sau này có chuyện gì cũng đừng bỏ đi… con đừng giống như mẹ con… nghen con?Ngạn Vũ sụt sịt nước mắt, cô gật gật đầu, đáp khẽ– Dạ, con sẽ không đi, sẽ không bao giờ bỏ ngoại đi đâu…Ông ngoại Từ ôm lấy cháu gái, ông vừa nghẹn ngào vừa chỉ vào mộ của con gái, ông mắng yêu– Đó, con thấy chưa Loan? Con bé Vũ nó còn có lương tâm hơn con, con vậy mà lại bỏ ba mà đi… đồ bất hiếu này… kiếp sau mày làm con ba thì ba đánh cho… đánh cho chừa cái tội bất hiếu!Ông ngoại một bên mắng, cậu Út một bên lén lau nước mắt. Còn Ngạn Vũ thì vừa cảm thấy hạnh phúc cũng vừa cảm thấy xót xa thổn thức ở trong lòng…Cô khẽ ngước nhìn lên mộ của mẹ mình, đáy lòng dâng trào cảm xúc, nước mắt lại rơi, cô nói thầm trước mộ mẹ của cô…– Mẹ ơi! Con về rồi, không bỏ mẹ, không bỏ ngoại đi nữa. Mẹ chờ con lâu lắm rồi đúng không… bây giờ đừng chờ nữa… đi thanh thản mẹ nha. Nếu như có kiếp sau, con xin mẹ hãy làm mẹ của con một lần nữa… để con được báo đáp công ơn sinh thành này. Có mẹ là điều tuyệt vời nhất của cuộc đời con, con gái thương mẹ rất nhiều… rất nhiều!Cố Thành đứng ở phía sau Ngạn Vũ, lúc nhìn thấy bờ vai nhỏ nhắn của cô khẽ run lên, anh thật sự không nhịn được mà bước đến song song bên cạnh cô. Dang cánh tay vững chãi ôm cô vào lòng, anh vừa lau nước mắt cho cô, cũng vừa dùng thái độ chân thành nhất để hứa với mẹ vợ của mình– Mẹ… mẹ yên tâm mẹ nhé… con sẽ thay mẹ chăm sóc Ngạn Vũ thật tốt. Cuộc đời của con không dám hứa hẹn gì, nhưng con dám hứa sẽ không bao giờ để cho vợ con phải ăn cá mắc xương, ăn tôm phải lột vỏ… cũng không để cô ấy ngủ muộn, không để cô ấy lẻ loi một mình…Cố Thành lúc này lại nhìn Ngạn Vũ, trước gương mặt đẫm lệ của cô, anh nghiêm túc và tràn đầy yêu thương, anh thề ước với cô– Tình cảm mà anh dành cho em là loại tình cảm vô điều kiện, là thứ tình cảm mà anh dùng cả đời để chứng minh. Chỉ hy vọng em nếu có giận dỗi cũng đừng nản lòng, có cãi vã cũng đừng từng bỏ… À mà không, chắc chắn là sẽ không có cãi vã đâu…Ngạn Vũ lúc này đột nhiên bật cười, cô vừa mếu máo vừa cười khẽ, cô tò mò hỏi anh– Sao vậy anh? Sao lại không có cãi vã?Cố Thành ở trước mộ mẹ của cô, anh hôn lên trán cô, thì thầm đường mật đáp lại câu hỏi của cô…– Bởi vì đối với anh… cảm xúc vui vẻ của em quan trọng hơn việc đúng sai rất nhiều. Ngạn Vũ… chúng ta thương nhau đến già… được không em?Ngạn Vũ bật khóc, cô cũng không biết chiếc nhẫn đã được đeo vào tay cô từ lúc nào nữa, chỉ là… cô thật sự rất hạnh phúc… hôm nay cô rất hạnh phúc…Nếu ai hỏi cô có tin vào nhân duyên hay không, cô chắc chắn sẽ trả lời là có. Bởi vì sự xuất hiện của Cố Thành là nhân duyên, là nhân duyên mà cô đã phải dập đầu cầu xin đến vỡ trán mới có ơn kiếp này đã gặp được anh, được yêu anh, được cùng anh nên vợ nên chồng, trở thành nhân duyên của nhau, được cùng nhau già nua trong hạnh phúc…” Cố Thành, cảm ơn anh vì đã nuôi dưỡng em, cảm ơn anh vì là bầu trời của em, cảm ơn anh vì là nhân duyên của em, cũng thật lòng cảm ơn anh vì đã là tình yêu của cuộc đời em. Cảm ơn quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta, cảm ơn kiếp này, cảm ơn anh, em yêu anh… Cố Thành!”______________ KẾT TRUYỆN __________

ba nuôi là chồng